ĐỪNG TƯỞNG
Đừng tưởng cứ núi là cao Cứ sông là chảy, cứ ao là tù Đừng tưởng cứ dưới là ngu Cứ Trên là Sáng cứ Tu là Hiền Đừng tưởng cứ đẹp là tiên Cứ nhiều là được cứ tiền là xong Đừng tưởng không nói là câm Không nghe là điếc không trông là mù Đừng tưởng cứ Trọc là Sư Cứ Vâng là Chịu cứ ừ là Ngoan Đừng tưởng có của đã sang Cứ Im lặng tưởng là Vàng nguyên cây Đừng tưởng cứ uống là say Cứ chân là bước cứ tay là sờ Đừng tưởng cứ đợi là chờ Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần Đừng tưởng cứ Mới là Tân Cứ Hứa là Chắc cứ Ân là Tình Đừng tưởng cứ thấp là khinh Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to Cứ già là hết hồ đồ Cứ trẻ là chẳng âu lo buồn phiền Đừng tưởng cứ quyết là nên Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua Dưa vàng đừng tưởng đã chua Sấm rền đừng tưởng sắp mưa ngập trời Khi vui đừng tưởng chỉ cười Lúc buồn đừng tưởng chỉ ngồi khóc than Đừng tưởng cứ nốc là say Cứ Hứa là Thật, cứ Tay là Cầm Đừng tưởng cứ giặc – ngoại xâm Cứ Bè là Bạn, cứ Dân là Lành ...